Giỏ hàng
[Merry Christmas] Oscar và bà áo hồng

Danh mục sách hayNgày: 23-12-2017 bởi: Sách ơi mở ra

[Merry Christmas] Oscar và bà áo hồng

Chúa thân mến,

Cháu tên là Oscar, cháu mười tuổi, cháu từng châm lửa đốt mèo, đốt chó, đốt nhà (hình như cháu đã từng rán cả mấy con cá vàng nữa) và đây là bức thư đầu tiên cháu gửi cho ông bởi vì trước đây cháu bận học nên không có thời gian.

Báo trước với ông luôn, cháu ghét viết lắm. Phải bị ép thì cháu mới viết. Bởi vì viết là cái trò buộc nơ, kết hoa, tủm tỉm cười duyên, vân vân… Viết chỉ là nói dối để làm cho đẹp hơn. Đấy là trò của người lớn.

Bằng chứng à? Đây nhé, đầu thư cháu viết thế này: “Cháu tên là Oscar, cháu mười tuổi, cháu từng châm lửa đốt mèo, đốt chó, đốt nhà (hình như cháu đã từng rán cả mấy con cá vàng nữa) và đây là bức thư đầu tiên cháu gửi cho ông bởi vì trước đây cháu bận học nên không có thời gian”, đáng ra cháu cũng có thể viết là: “Mọi người gọi cháu là Sọ Trứng, trông cháu có vẻ mới bảy tuổi, cháu sống ở bệnh viện vì bệnh ung thư, cháu chưa bao giờ nói chuyện với ông vì cháu chẳng tin là ông có thật”.

Chỉ tội cháu viết thế thì hỏng bét, ông sẽ khó để ý đến cháu hơn. Mà cháu lại cần ông để ý đến cháu.

Thậm chí còn tiện cho cháu nếu ông dành thời gian giúp cháu đôi ba việc.

Thế này nhé.

...”

Oscar và bà áo hồng, món quà cho ngày Giáng sinh ấm áp, an lành.

Cuốn sách gồm những bức thư gửi Chúa từ một cậu bé mười tuổi, nhóc Oscar, biệt danh Sọ Trứng, vì cái đầu trọc - hệ quả sau đợt điều trị hóa chất do bệnh máu trắng. Oscar kể với Chúa về những mong ước của mình, về những gì diễn ra trong mười hai ngày có lẽ là cuối cùng của cuộc đời cậu. Những lá thư ấy đã được bà Hoa Hồng, một tình nguyện viên đến chơi với các bệnh nhi, tìm thấy sau khi Oscar mất. Nhờ có bà Hoa Hồng, mười hai ngày ấy đã trở thành huyền thoại. 

Chỉ vỏn vẹn hơn 100 trang, Schmitt đã thành công trong việc kể với chúng ta về nỗi đau, nỗi buồn, niềm hy vọng và cái chết với đầy chất thơ, chất hài và cảm xúc. 

Chúa kính mến,

Cậu bé con đã đi rồi.

Con sẽ vẫn luôn là bà áo hồng nhưng con sẽ không bao giờ là bà Hoa Hồng nữa. Con chỉ là như thế với riêng Oscar.

Cậu bé qua đời sáng nay, trong khoảng nửa tiếng lúc con và bố mẹ cậu bé đi uống cà phê. Cậu bé đi mà không có chúng con. Con cho là cháu đã đợi đến lúc đó để rời bỏ chúng con. Như thể cháu muốn tránh cho chúng con khỏi nỗi xúc động khi nhìn cháu mất đi. Quả thật, chính cháu mới là người coi sóc chúng con.

Trái tim con buồn đau và trĩu nặng, Oscar đã ngụ trong đó và con không thể đuổi cậu bé đi. Con phải giữ những giọt nước mắt lại cho riêng mình, cho đến tận tối nay, vì con không muốn so sánh nỗi đau của con với nỗi đau khôn cùng của bố mẹ cháu.

Cảm ơn đã cho con gặp Oscar. Nhờ cậu bé, con trở nên kỳ quặc, con chế ra các truyền thuyết, con thậm chí còn thấy chính mình trên sàn đấu. Nhờ cậu bé, con đã cười và đã biết đến niềm vui. Cậu bé đã khiến con tin vào Người. Con tràn đầy tình yêu, nó thiêu đốt con, cháu đã trao cho con biết bao yêu thương để dành cho những năm tháng sau này.

Hẹn gặp lại,

Bà Hoa Hồng

TB: Ba ngày cuối cùng, Oscar đã để một tấm thiệp nhỏ lên bàn đầu giường. Con tin là điều đó có liên quan đến người. Trên đó viết “Chỉ có Chúa mới có quyền đánh thức tôi.”